truyen 18
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết

Ở nơi đó em cười – Chương 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

~(^oo^)~ (.< )~

Haizz.. Buồn thiệt.. Vậy là kể từ sau đợt đó, nhóm chúng tôi chỉ còn lại 4 người, thế nhưng dần dần cũng đã lấy lạ đượci cân bằng như trước. Dù sao thì chúng tôi cũng nghĩ ngày Wind trở lại thấy chúng tôi như vậy, cô ấy sẽ vui hơn.Tuy nhiên liệu cô ấy có quay trở lại ko? Tôi nghĩ phần trăm ko lớn, vì thế cho nên tôi sợ.. ah ko tất cả chúng tôi đều sợ… rồi đến 1 ngày nào đó… tất cả những gì chúng tôi còn nhớ chỉ còn là cái tên Wind mà thôi. 

Tất cả mọi thứ đồ đạc của cô ấy đều được giữ lại như để lưu giữ một kỉ niệm. Chẳng có bất cứ ai đến lấy chúng, chỉ có chúng tôi mà thôi. Vì cô ấy đã rút học bạ cho nên coi như phòng tôi đã trống 1 người, vì thế trường lại phân công thay 1 người vào chỗ trống đó. Cuộc sống là vậy, dù cái cũ có tốt đẹp đến đâu đi chăng nữa, thì khi nó mất đi, người ta cũng mau chóng lấp lại chỗ đấy bằng 1 cái mới. Mà chẳng buồn nhìn lại cái cũ ra sao nữa. +_+ Dường như tất cả đều quá bận rộn…

Thời gian sau đó, phòng tôi lại có thêm nhân vật mới xuất hiện: Cô bạn mới chuyển đến phòng chúng tôi có bộ tóc đỏ rực đến chói mắt. Quả thật, sự xuất hiện của cô ấy trong căn phòng kí túc xá quanh năm thiếu ánh sáng này khiến tất cả chúng tôi ko khỏi hoa mắt, chóng mặt. Cô ấy tên Khả Dĩ, nghe nói là người Hoa.Tuy nhiên, tôi ko có cảm tình với cô bạn ấy cho lắm. Cô ấy ko giống như Wind, ánh mắt rất hời hợt, gương mặt vô cảm, màu môi thì nhợt nhạt, mỏng tanh, biểu lộ rõ đó đích thị là con người thiếu tình cảm. Dù lần đầu tiên, tôi tiếp xúc với Wind, cô ấy cũng đã tỏ ra rất lạnh nhạt với tôi, nhưng dù sao thì tôi vẫn có cảm giác thân thiết với cô ấy, còn cô gái này… thì ko…

Cô ấy vừa chuyển đến phòng chúng tôi 5 ngày… thì xảy ra chuyện ẩu đả. Sự việc là thế này, vì ko cùng đăng kí học phần với nhau cho nên giờ học của chúng tôi và cô ấy ko khớp nhau. Những giờ chúng tôi lên lớp thì cô ấy ở lại kí túc xá, chơi game hay ngủ thì tùy cô ấy. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu cô ấy ko dẫn bạn trai vô kí túc xá nữ (mà trường tôi thì tuyệt đối cấm ko cho con trai vào trong ktx nữ), chẳng hiểu sao ông bảo vệ ktx cũng cho vào. Tôi dám chắc 100% là anh ta đã nhảy qua tường bờ rào đằng sau.

Cô ấy đã dẫn trót lọt bạn trai vô phòng rồi thì thôi đi, chúng tôi cũng ko so đo tính toán làm gì, nghĩ rằng cô bạn đó cũng vì tình yêu 1 chút. Thế nhưng, cô bạn ấy và anh bạn trai lại ko yên vị ở giường của mình, mà lại nhảy lên trên giường của Sam (vì chỗ cô ấy ở giường trên chỗ tôi, khuất hẳn tầm nhìn), quấy tung nó lên, rồi sau đó thì chẳng thèm dọn dẹp. Sau khi phát hiện ra vụ việc, Sam đã náo loạn mất khoảng gần tiếng đồng hồ. Cô ấy vốn dĩ ko thích người lạ lên giường của mình, huống hồ là người đó lại bầy bừa ra giường của cô ấy nữa.

Tuy nhiên, cô bạn kia lại chẳng có ý biết lỗi, to tiếng, quắc mắt lại với Sam rằng:

– Tôi mượn giường của bạn 1 chút thì có sao chứ? Làm gì mà phải hung dữ vậy? Giường của bạn là của công chúa chắc, thật ra cũng tầm thường mà thôi..

Thế là đánh nhau. Nếu như nói con trai dễ bị khích bác, dẫn đến nhiều hậu quả đáng tiếc, thì con gái có lẽ cũng vậy thôi, chỉ 1 câu nói mà đã khiến họ lao vào nhau như nam châm vậy. Thật đáng sợ! Chẳng 1 ai trong chúng tôi có thể can nổi, May vì ra can nên bị 1 trong 2 người đó, chẳng biết là tay của ai nữa, vung vào mặt sưng vù cả lên. Vụ ẩu đả đó ko biết sẽ kéo dài bao lâu cho đến khi cô quản lý kí túc xá cùng mấy ông bảo vệ còm hớt hải chạy đến. Cả hai đều phải viết kiểm điểm, chịu hình phạt của cô quản lí. Sam thì bị cô ấy bắt đi dọn vệ sinh của cả khu trong 2tuần, còn Khả Dĩ, do cô ta biết rõ qui định ko được dẫn bạn trai về phòng mà vẫn cố tình vi phạm, nên bị đuổi ra khỏi kí túc xá. 

2 tuần sau đó, chúng tôi phụ giúp Sam dọn vệ sinh khu kí túc. Ko dọn thì ko biết, dọn rồi thì mới hiểu, bẩn đến rợn người là như thế nào. 4 chúng tôi thật ra cũng chẳng phải hạng tiểu thư khuê các, cao sang gì cho đành, ấy thế nhưng, ở nhà cũng chưa bao giờ để xảy ra tình trạng khủng khiếp giống như thế.

Tôi và Sunshine được phân công ra quét khoảng trống đằng sau khu nhà. Từ vị trí này, chúng tôi có thể dễ dàng trông thấy phòng thí nghiệm bên khu trường Y, thông qua rào lưới nho nhỏ. Biết chắc là Sunshine vẫn chưa chịu từ bỏ hẳn anh ta mà, cô ấy cứ đứng ngẩn ngơ ôm cán chổi trông si tình như một kẻ mộng du, tha thiết hướng ánh nhìn vè phía bên đó.

– Này! 

Tôi vỗ mạnh vào vai cô ấy, định thể sẽ hù dọa cho cô ấy giật mình, ko ngờ cô ấy giật mình thật (vì trước nay, Sunshine có khả năng phản xạ nhanh nhất nhóm, vậy nên hiếm khi cô ấy bị giật mình), cán chổi rơi cả xuống đất. Cô ấy quay lại nhìn tôi, ngơ ngác đến tội nghiệp.

– Làm gì mà đứng thất thần thế? Lại trông chờ hoàng tử sẽ xuất hiện ah? ;
– Uh, hôm nay anh ấy có tiết học trong phòng thí nghiệm, mình muốn đợi để trông thấy anh ta ra.
– Trời! Bà còn biết cả thời khóa biểu học của người ta nữa hả? :0
– Cái đó thì có gì khó! Tôi còn biết anh ta hay đi tuyến đường nào, bắt xe bus số bao nhiêu, hay ăn nhanh trong cửa hàng nào, hay gọi món gì nhất, còn biết anh ta chơi môn thể thao gì giỏi, ưu điểm, nhược điểm của anh ta là những gì…
– Ôi trời! Vậy là cậu gần biết hết về anh ta rồi còn gì?
– hjx, chưa đâu. Những thứ đó thì có nhằm nhò gì, cái quan trọng nhất là địa chỉ nhà và số điện thoại của anh ta, mình lại chẳng hề biết…
– Vậy phải làm sao bây giờ?
– Còn sao được nữa? Đương nhiên là phải đợi đến khi tìm được cơ hội rồi…
– Hả??? Cậu vẫn còn ý định đợi hả????
– TRời! Nói bé thôi bà chị, bộ định muốn mụ Sam già nhảy ra giết tôi luôn hả?
– Ờ ha, cậu ấy ko đồng ý việc cậu theo đuổi anh chàng đó mà. Xem ra mình cũng bắt đầu hiếu kì rồi đấy, ko hiểu anh ta là người như thế nào mà lại khiến cậu có thể kiên trì như vậy nhỉ? 
– Đương nhiên sẽ là rất tuyệt. Hjhj, khi nào có cơ hội, mình nhất định sẽ cho cậu anh ta trông như thế nào. Cơ hội rất hiếm, cho nên cậu phải nhanh chân nhanh mắt đấy.

Trời! Sao nghe cứ như là đi ăn trộm vậy? Nhanh tay nhanh mắt mừ…

– Ôi! Mấy giờ rồi… mấy giờ rồi… – đột ngột, giọng cô ấy vang lên đầy hoảng hốt.
– Hả? Hả? Đợi mình chút.. 10h25’…
– Cậu may mắn đấy, có cơ hội gặp anh ta rồi.. Mau theo mình nào…
– Ơ!? Cậu đi đâu đấy, sao lại đi qua đó…
– Đi qua trường Y chứ đi đâu.
– Nhưng mà phải đi ra ngoài rồi mới vào trường Y được chứ?
– Ko kịp đâu. Trèo qua cái lưới này nhanh lên. Chậm chân là anh ta sẽ biến mất ngay.

Nói rồi, cô gái có vóc dáng mảnh khảnh đó, vịn tay vào thành lưới, thoăn thoắt trèo qua. Trời ạ! Hình như công việc này đối với cô ấy đã quá quen thuộc rồi thì phải. Hjx, cô ấy đã nói đúng: “Yêu là phải hi sinh”, và chúng tôi đang hi sinh sự nữ tính của mình đây.
Trước sự ngạc nhiên đến cùng cực của sinh viên khoa Y, chúng tôi cuối cùng cũng đã có mặt trước cửa lớp của cái tên Stable gì gì đó…

– Phù! May quá! Lớp anh ta vẫn chưa tan, hj, số cậu đúng là may ghê đó. Kia kìa, anh ta đấy, nhìn thấy chưa… nhóm 6 người, góc bên trái, người đang nói đấy…kia kìa…thấy chưa..thấy chưa…
– Ờ..ờ.. thấy rồi… thấy rồi…

Trời ạ! Cô ấy phấn khích đến nỗi dường như muốn khóc thét lên hay sao mà giọng nói có thể lớn đến như thế, tôi thấy tai mình ù hết cả. Theo tay cô ấy chỉ, 1 người nam sinh với nước da trắng trẻo đang từ từ hiện ra trước mắt tôi.. Nhưng sao tôi cứ cảm thấy anh ta quen…

 

– Sao sao? Đẹp trai ko?
– Ờ..ờ…đẹp… 
– Gì chứ? Trả lời như thế là có ý gì?
– Ờ ko. Tại mình cứ cảm thấy anh ta quen quen..
– Quen?! Có sao?
– Hjhj, ko ko. Có lẽ mình nhầm thôi.

Hjxhjx, hi vọng là mình nhầm. Nếu giả sử mình có quen anh ta thật thì xem ra mình còn thảm hơn cả anh ta đấy ++

– Vậy còn được… Ôi! ÔI! Anh ta ra rồi, mau giúp mình chặn lại đi… Nhanh lên! Nhanh lên!
– Ờ..ờ …hiểu…

Nói rồi, hai chúng tôi như hai con loi choi đứng chắn trước cửa phòng thí nghiệm, trông nhếch nhác đến là thảm hại. Khi anh ta bước ra gần đến cửa, bắt gặp thấy chúng tôi, đôi chân anh ta chẳng ai bảo, tự động quay ngược trở lại phòng như thể trốn tránh. Nhưng cuối cùng thì dường như anh ta cũng biết là mình ko thể trốn được nữa, vì ngay cả đến giáo sư giảng dạy cũng đã bỏ về, thê nên anh ta đành phải chấp nhận thương đau mà quay trở ra, tiếp chuyện với chúng tôi.

– Cô lại muốn gì đây hả? – anh ta khẽ nhíu mày, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, giọng lạnh nhạt. Hơ, ngay cả cái cách nhíu mày này cũng rất quen thuộc. Tôi thật sự đã từng gặp anh ta rồi thì phải…
– Ơ…em…em… Ah, em có 1 người bạn mới muốn giới thiệu cho anh. Cô áy là July.
– Bạn cô thì có liên quan gì đến tôi…

Nói vậy, thế nhưng ánh mắt anh ta vẫn vô tình lướt ngang qua tôi. Trời ạ! Đôi mắt đó quả thật rât quen.. Đột nhiên, anh ta cất tiếng, giọng điệu có vẻ hết sức ngạc nhiên.

– Phiền phức, lại là cô ah?

Phiền phức?! Anh ta đang chỉ tôi ah?

– Ngơ ngác gì chứ? Chẳng phải cô rất phiền phức hay sao?
– Stable.. anh… anh có quen bạn em ah?
– Không có quen. Sao mà dám quen được chứ. Phiền phức+phiền phức= sao số tôi khổ thế này…+_+
Anh ta lướt tay chỉ về phía tôi và Sunshine rồi sau đó lại dùng cái vẻ mặt rất chi là thảm thiết, đau khổ chỉ về phía mình. Hơ, giờ thì tôi đã nhớ ra anh ta là ai rồi? Anh ta chính là người mà tôi cảm thấy có đôi mắt rất giống anh vào ngày đó…

– hjhj, ôi.. lần đầu tiên em trông thấy được vẻ mặt biểu cảm này của anh đấy… Em cứ nghĩ anh vốn rất lạnh lùng cơ. Đi uống nước với em 1 lát nhé! Hay ăn gì đó cũng được. Anh chưa ăn trưa phải ko? Em cũng vậy.

Nói rồi, cô ấy chạy sán đến có ý định bám chặt lấy cánh tay của anh ta, mà vẫn ko quên dành tặng cho tôi cú huých đau điếng vào mạng sườn. +_+. Rất nhanh, anh ta đã tránh được cái ý định rất chi là dạt dào yêu thương ấy.

– Ờ..đúng…đúng… đi ăn với bọn em 1 lát nhé! 

Tôi gật gật đầu như gà mổ thóc. Trời! Có cho tiền tôi cũng chẳng dám quên cái nhiệm vụ mà Sunshine đã giao cho.

– SUNSHINE!!!!

Trong lúc cả hai chúng tôi còn đang căng mắt ra đợi cái gật đầu chần chừ của anh ta thì 1 giọng nói với âm lượng cự kì khủng khiếp được vọng tới từ phía sau. Khiến cho 2 chúng tôi ko lạnh mà vẫn thấy run. Hjx, chẳng cần quay lại nhìn chúng tôi cũng có thể đoán được đó là Sam. Ôi! ÔI! Bỏ mặc bạn bè trong lúc “khó khăn, gian khổ” để đi tìm trai, tội này quả thật đáng giết chứ ko nên tha. Ấy thế nhưng, tôi mới chưa được tròn 22tuổi, tôi ko muốn chết đâu, đặc biệt là “chết” dưới bàn tay của tử thần Sam. Eo ôi, toàn cái chết kinh dị (bà này là chúa thích xem phim ma trong phòng mà)

– Bạn các cô đến tìm kìa. Tôi đi đây! 

Nói rồi, anh ta quay lưng bước rảo, lại với cái tốc độ kinh người ấy. Nháy mắt, đã chẳng thấy đâu. Anh ta đi rồi, nhưng còn chúng tôi thì vẫn đang ở lại, chẳng hiểu do nóng hay do sợ mà trán của tôi ướt đẫm mồ hôi, còn Sunshine…. hjx, trong tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” này, mà cô ấy còn nhăn răng ra cười 1cách rất hạnh phúc như thế thì tôi đúng là bái phục.

– Này! Sam đang đến kìa. 

Tôi ái ngại, gọi Sunshine trở lại với mặt đất hiền hòa, dường như là cô ấy đang bay lên cao lắm rồi. Nếu ko gọi xuống kịp thời, ko khéo lại ngã nát xương mất.

– Mình ko sợ. Ôi! Anh ấy vừa cười với mình. Lần đầu tiên anh ấy cười với mình đấy. Hạnh phúc quá, cảm giác cứ như đang bay vậy, phải chăng đó chính là sức mạnh của tình yêu???
– YÊU ĐƯƠNG GÌ?! Hai cậu giỏi thật, mau về phòng viết bản kiểm điểm cho tôi, dám bỏ mặc bạn bè như thế đấy. Đúng là xấu xa đến tàn nhẫn mà…

loading...

Bà chằn Sam lúc này đã tiến đến ngay bên cạnh, cốc vào đầu hai chúng tôi 1 cái đau điếng. Khiến cho ko có cây mà mắt vẫn nhìn thấy hoa. Hjhxjx.. nhưng tôi vẫn còn thấy mình may mắn chán, ở phía bên kia, ko biết là do đau, hay là do quá hạnh phúc, mà trên mặt Sunshine, nước mắt cô ấy chảy giàn giụa. Hjx, có lẽ phần lớn vẫn là vì trèo cao té đau… 

 

Chương 10: Những ngày xui xẻo…

Duyên số cũng thật kì lạ! Một người mà bạn đã từng có cơ hội để gặp nhưng rồi sau đó lại đột ngột biến mất, ko tung tích. Bạn cứ nghĩ rằng sẽ ko bao giờ gặp lại người đó nữa, bạn đang định quên hẳn người đó đi, thì duyên số lại để bạn gặp lại người đó 1 lần nữa. Mà quan trọng hơn là, kể từ sau lần gặp đó, tần suất bạn gặp lại người ấy lại tăng lên đáng kể, khiến bạn ko thể cho rằng đó là sự giao nhau tình cờ được nữa.

Cứ như tôi vậy, sau buổi gặp nhau ở sân trường ngày hôm ấy, bất kể tôi đến đâu cũng “vô tình” bắt gặp anh ta – cái tên Trần Cát Ân ấy. Mà rõ ràng là trong hơn 1 năm qua tôi sinh sống ở đây, ngay sát cạnh trường anh ta, vậy mà chưa hề có bất cứ lần nào trông thấy anh ta hết. Liệu có thể gọi đó là sự trêu đùa của số mệnh ko? Chắc là ko đâu, vì tôi và anh ta vốn dĩ chẳng có bất cứ ràng buộc gì… Tôi và anh ta chỉ như 2 người xa lạ, tuân thủ luật đời, được hưởng quyền lợi gặp gỡ nhau 1 lần của mình. Trái Đất vẫn luôn tròn mà, ko ngờ tôi lại có thể gặp lại anh ta lần thứ 2…

Nhưng dường như việc gặp lại anh ta ko hề đem đến may mắn cho tôi. Điểm học kì vừa rồi tôi ko đạt đủ yêu cầu về điểm phẩy +_+ Tôi còn thiếu 0.1 nữa, con số nhỏ thôi, nhưng tôi đã ko còn học bổng cho mình nữa. Đúng lúc tôi còn đang ko biết nên làm gì để kiếm số tiền học phí vào kì tới, thì tôi nhận được tin thông báo mất việc. Do sản lượng mà tôi bán được ko đạt chỉ tiêu, hơn nữa, mấy tháng vừa rồi tôi lại nghỉ nhiều để ôn thi cho nên sa thải cũng là điều dễ hiểu. Chưa dừng lại ở đó, một môn trong ngành học của tôi do thiếu số trình (vì trốn tiết đi làm) cho nên đành phải ngậm ngùi chấp nhận học lại môn đó. Cuộc đời đúng là ko còn gì đen hơn. Tất cả mọi việc đều có lý do chính đáng để dồn tôi vào chân tường, chỉ có tôi … 1 mình tôi là ko có lí do gì – dù cho có là lí do hoang đường đi nữa, để mà chống đối lại mọi chuyện…Căn bản là do tôi sai – tôi đã sai ngay từ đầu. Hjx..Wind nói đúng, cuộc đời có rất nhiều ngã rẽ dành cho chúng ta, để cho chúng ta có thể tự do chọn lựa nhưng ko phải lối rẽ nào cũng dẫn chúng ta ra con đường chính, mà sẽ có rất nhiều lối rẽ cụt. Và dường như tôi đang đi vào con đường cụt thì phải??? +_+

3 người còn lại xem ra cũng ko dễ dàng gì, họ ko có học bổng vào trường, cho nên cũng rất vất vả. Tiền gia đình gửi đến ko nhiều, ăn còn ko đủ thì lấy đâu mà giúp đỡ tôi. Vì vậy, họ tỏ ra vô cùng áy náy, suốt ngày tất bật chạy đi kiếm tìm việc làm cho cả tôi và họ. Hj, mà tôi đâu có yêu cầu bọn họ giúp tôi chứ, tôi có thể hiểu mà. Đúng là chỉ có trong những ngày tháng khó khăn, chúng ta mới có thể thấu hiểu được bản chất của nhau. Và tôi nghĩ là tôi đã tìm được những người bạn rất tốt 

Ngày tháng sau đó, chúng tôi tăng tốc lao vào công việc. Học kì đầu nên cũng ko hẳn bận rộn bài vở cho lắm, thế nên chúng tôi toàn tâm toàn lực, lao vào kiếm việc. Nào là đi phát tờ rơi (công việc này là nguy hiểm nhất, chỉ cần sơ sẩy 1 chút là mình sẽ phạm phải tội xả rác bừa bãi ra đường ngay, ko khéo làm chẳng đủ để nộp tiền phạt, thế nên chúng tôi quyết định ko liều lĩnh nữa), rồi giao hàng, bán hàng, chạy bàn, rồi cả trông xe nữa. Ngoài những công việc đó ra, thì buổi tối nhận thêm thú bông về làm cho tới khuya. Tối cứ 10h là ktx yêu cầu tắt đèn đi ngủ, thế nhưng nhiều lúc chưa xong việc, 4 đứa đành phải thắp nến ngồi hì hục làm tiếp, cũng may là những người khác cùng phòng cũng thông cảm, họ ko có ý kiến phản bác gì (có lẽ là do sợ Sam), vậy nên lúc nào tránh được thì chúng tôi sẽ ko thức muộn như thế. Thời gian đó, cả 10 đầu ngón tay của cả 4 đứa chằng chịt vết kim châm, vì cứ mỗi lần buồn ngủ quá, lại đâm nhầm vào tay mình, có đứa la lên, nhờ thế mà cả bọn tỉnh ngủ, lại hì hục làm tiếp. Nhiều lần, anh chàng người yêu của cô May (cũng học y) xót người yêu, chịu cung cấp bông băng, thuốc men miễn phí cho cả phòng, thậm chí là anh ta còn đem giúp 1 số vỏ gấu khác về làm giùm. Ban đầu, những vết khâu còn rất non nớt, nhưng rồi dần dần dưới sự giáo huấn của 4 cô gái, dân Y khoa lại trở thành người khâu tay chuyên nghiệp. Nhiều lúc chúng tôi trêu bọn họ rằng “ Sau này mà ko khâu vết mổ thì đẹp phải biết”. Giờ có thời gian nghĩ lại, cũng thấy ngày đó quả thật rất rất vui.

Chiều nay, khi phải đi ngang qua khu trường Y để đến chỗ chợ tìm việc, tôi lại vô tình trông thấy cái tên kì lạ đó. Ngạc nhiên hơn, là tôi thấy anh ta loay hoay mãi mà cũng ko xách nổi túi đồ ở dưới đất, chắc cái túi đó chỉ khoảng 3 cân là cùng. Ko hề có ý định sẽ nán lại giúp, bởi vì tôi ko muốn Sunshine hiểu lầm điều gì, ấy thế nhưng trông anh ta lòng ngóng đến tội, đành phải chạy đến cầm giùm hộ anh ta.

– Nặng đến vậy ah?
– Ko có. – thấy tôi, anh ta lộ vẻ thoáng chút ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức lại có thể lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu.
– Vậy sao mãi mà ko xách được?
– Nếu như cô ko có ý giúp thì để đó, tôi sẽ tự làm.
– Sjx, anh đúng là vẫn chẳng khác xưa nhỉ? Thôi được, nể tình anh đã giúp tôi năm đó, phiền phức này sẽ giúp lại anh 1 lần. Coi như trả ơn.
– Hơ, đùa ah? Cô chỉ xách giùm tôi 1 cái túi, tôi chịu nghe giùm cô 1 bài mắng kinh hồn, vậy mà như thế đã là trả ơn rồi ư?
– Hơ, tôi chẳng cần biết. Năm đó, anh giúp tôi, bây giờ tôi lại giúp anh. Coi như hòa. Chẳng ai nợ ai. Nói đi! Anh định xách đi đâu nào?
– Thôi bỏ đi! Chẳng thèm đôi co với cô. Mang giùm tôi lên phòng.
– Phòng?!.. trong kí túc ấy á?????
– Uh, có j mà ngạc nhiên vậy?
– Trong kí túc xá của bọn anh, con gái được vào ah?
– Được! – anh ta trả lời dứt khoát.

Hjxhjx… bước theo anh ta vào kí túc xá rồi, tôi mới thấy việc quyết định giúp đỡ anh ta của mình đúng là quyết định ngu ngốc nhất trên đời. Tôi biết là việc một cô gái đi vào trong kí túc xá nam sẽ gây ra rất nhiều hiếu kì, ấy thế nhưng, nhìn những ánh mắt soi mói cùng với những điệu cười đáng ngờ, thì tôi thật sự ko ngờ sự hiếu kì của con trai khoa Y còn kinh khủng hơn 1 đứa con gái. Bất cứ ai, dù đang làm dở việc gì hay là chỉ ngồi yên 1 chỗ khi thấy chúng tôi đi qua, cũng đều nhào ra bên cạnh cửa sổ, chỉ trỏ rồi xì xào gì đó. Vẻ mặt trông rất ngạc nhiên, như thể ko tin vào mắt mình vậy…

Mà hơn nữa, mắt ai nấy cũng đều thâm quầng đen sì cứ như thể bọn họ chưa được ngủ cả tuần nay rồi chứ chẳng chơi. Hjx, càng nhìn mà càng thấy rùng mình.

– Này! Tại sao dân khoa Y của các anh kì lạ vậy? Bọn họ cứ nhìn anh với tôi cứ như thể chúng ta sinh vật lạ mới rơi xuống trái đất vậy? Bác sĩ mà cứ có thái độ này chắc bệnh nhân ko chết sớm vì bệnh thì cũng chết vì khủng hoảng tinh thần mất.
– Hờ.. Ko chết được đâu mà cô phải lo. Nếu dễ dang để 1 người chết như thế, thì chúng tôi sớm đã chẳng thi Y…
– Anh có vẻ chắc chắn gớm?
– Đương nhiên. Trong Y ko có khái niệm hình như, có lẽ, ko chắc chắn lắm, hi vọng vậy…chỉ có thể là sống hoặc chết…
– Anh nói cái gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả. – đúng là tôi chẳng hiểu anh ta đang nói gì hết.
– Haizz… Thôi bỏ đi! Nói với người ngoài ngành như cô, thì thà nói với đầu gối tôi còn hơn…
– Nè! Anh nói vậy là có ý gì chứ? Này!..

Như chẳng thèm bận tâm đến tôi nữa, anh ta luồn tay vào túi quần, nghêu ngao bỏ đi 1 mạch. Hjx, giờ tôi mới thấy sức nặng của chiếc túi. Ai dám nói chiếc túi này chỉ 3 cân nữa chứ, nó có khi phải đến chục cân chứ chẳng chơi… Khổ nỗi, tôi lại vẫn cứ phải đem theo chiếc túi chục cân này mà mải miết chạy theo sau anh ta, vì sợ mình sẽ bị lạc. Hjx, được trực tiếp đi theo anh ta thế này mà tôi còn cảm thấy đuổi chẳng kịp, huống hồ là theo gián tiếp, thảo nào mà chúng tôi ko gọi anh ta là “xuất quỉ nhập thần”.

– Đến rồi!
– Á!

Mải nghĩ lung tung, anh ta dừng lại đột ngột lúc nào chẳng hay, đâm sầm mặt mũi vào lưng anh ta. Đau quá đi mất!

– Hơ, cô lại vậy nữa rồi. Mắt mũi để đi đâu thế? Không nhìn đường thì cũng phải nhìn người chứ…
– Cái gì chứ? Tôi va vào anh chứ đâu phải là anh va vào tôi? Tôi còn chưa la vì đau thì anh la lối cái quái gì cơ chứ?
– Cô…
– Stable về rồi ah?

Trong lúc nguy cơ của cuộc chiến tranh thế giới thứ 3 sắp bùng nổ, thì cánh cửa phòng kí túc đột ngột được mở ra trước mắt chúng tôi. Một anh chàng nào đó với mái tóc rối bù, quần áo nhàu nhúm xộc xệch, hai mắt thâm quầng đúng kiểu model gấu trúc. Trông anh ta thật kinh dị…Hệt như 1 gã tâm thần nào đó, chứ chẳng phải là 1 vị bác sĩ trong tương lai nữa…

– Eo ơi!

Quên luôn cục tức to oành vừa rồi, tôi núp vội sau lưng cái tên đáng ghét đó, mặt xanh như tàu lá chuối. Sao tôi toàn gặp phải những hình ảnh kinh dị ko thôi ah? Có vẻ trong cái kí túc xá của trường Y này, chỉ còn mỗi anh ta là trông giống người bình thường nhất.

– Mau vào phòng đi! – anh ta ra lệnh cho tên gấu trúc kia. Lại là cái giọng điệu đó, dường như anh ta xuất hiện trong cái cuộc đời này chỉ để sai khiến người khác hay sao ấy.
– Được rồi! Đưa tôi, cô đi về đi. Nhớ là đừng có nói cho cô bạn của cô biết là tôi ở đây đó, nếu ko… cô sẽ ko yên với tôi đâu… tôi sẽ ko để cô yên theo cái cách mà tôi sẽ ko yên với cô bạn của cô vậy. Hiểu chứ?

Anh ta giành lấy túi đồ trên tay tôi, nhưng khi vừa cầm lấy thì ngay lập tức đã nhả ra ngay. Có vẻ tay anh ta đang có chút trục trặc nho nhỏ.

– Tay anh… bị sao ah?
– Um, ko có gì đâu. Một chút thử nghiệm ấy mà…
– Thử nghiệm á? Anh đập nát bàn tay ra rồi bắt đầu học châm cứu giống như trong truyện đó hả?
– Hơ… – anh ta nhìn tôi, ánh mắt ko thể nào mà sửng sốt hơn – .. cô có bị mơ ngủ ko đấy…Sao mà trí tưởng tượng bay xa quá vậy? Thần kinh của tôi vẫn bình thường, chưa đến mức ko biết đánh ai mà phải tự đi đánh mình như vậy…
– Oh…thế mà tôi cứ tưởng..hhehe. .
– Được rồi! Mau về đi! Ở đây ko thích hợp cho cô đâu.

Hjx, anh ta có ý gì đây??? Nơi này ko thích hợp cho tôi là vì tôi là con gái, hay là vì nhận thức, khả năng suy đoán của tôi ko bằng mấy người tài giỏi các anh. Trời ạ! Một câu mà có tới những 2 ý nghĩa. Thâm nho thật.

– Biết vậy sao còn bắt tôi mang lên phòng cho anh.
– Là ai bắt ai, cô lên tiếng đề nghị giúp mà, tôi đâu có mượn cô…
– Anh… nên phải theo học luật mới đúng…
– Được! Nếu lần tới tôi ko xin được việc trong bệnh viện, thì tôi sẽ đăng kí thêm 1 lớp học luật. Cảm ơn vì lời gợi ý. Còn gì để nói nữa ko? – hơ, đáng ghét, lại là cái nhướng mày cao ngạo đó. Anh ta vẫn chưa bỏ được nó ah? -… Xem ra, sau gần 2 năm, cô vẫn ko thắng nổi tôi nhỉ?
– Hừ, anh… anh đừng có mà đắc ý. Cứ đợi đấy!
– Được, tôi vẫn đang đợi mà. Nhưng phải nhanh lên đấy, chứ để đến lúc tôi đi học luật rồi, thì cơ hội của cô sẽ chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh thôi… Hiểu chứ?

Hừ, đúng là tức chết mà. Anh ta mà là bác sĩ cái nỗi gì chứ. Nhìn cái khuôn mặt cao ngạo của anh ta, chỉ muốn đấm cho vài cái. Rốt cuộc thì anh ta có *** cái gì tốt mà Sunshine phải theo đuổi anh ta lâu đến như thế nhỉ? Tức mình tôi quay lưng bỏ đi, chẳng buồn quay lại nhìn. Hừ, mặc kệ anh ta. Tốt nhất là anh ta nên đi chết đi để tôi đỡ phải trông thấy anh ta nữa. 


Cơn bão xin việc cuối cùng cũng đã trôi qua theo việc lành lặn 10đầu ngón tay của cả 4đứa. Thế nhưng số tiền kiếm được từ vụ làm thêm thập cẩm ấy chỉ mới bằng nửa non so với khoản học phí kếch xù. Lẽ ra cũng ko phải đóng nhiều đến vậy, thế nhưng năm nay là năm cuối của chúng tôi rồi, lại thêm khoản học lại môn nữa, cho nên tiền lại càng chồng chất tiền. Buồn ơi là buồn…

Tiền học thì kêu ca chán, cuối cùng cũng vẫn phải đóng. Còn việc thì đi mỏi chân cũng chẳng tìm được. Cực chẳng đã, tôi đành phải vào quán bar chạy bàn buổi tối. Một co bạn trong lớp đã giới thiệu cho tôi công việc này. Lương lậu cũng tàm tạm, cộng thêm với số tiền từ những công việc khác nữa vào ban ngày thì vừa đủ đóng tiền học. Thôi dù sao công việc này cũng chỉ kéo dài trong vòng 1 tháng, cố gắng mà chịu đựng.

Công việc của tôi bắt đầu vào lúc 8htối và kết thúc vào khoảng 2,3hsáng. Vì kết thúc vào cái tầm dở dang đó nên tôi đành phải kì kèo người chủ cho mình tá túc ở lại quán cho đến sáng, nếu như không muốn mình trở nên nổi tiếng trong kí túc xá.

Khách trong quán đến đông nhất là vào khoảng từ 9 cho đến 12h, và công việc của tôi cũng thật sự tất bật là vào khoảng thời gian đó. Thật ra khi nhắc tới quán bar người ta luôn nhắc tới 1 cái gì đó ko được lành mạnh cho lắm, trước đây tôi cũng đã từng cho là như vậy. Thế nhưng, khi tôi đã hòa mình vào trong cái cuộc sống ban đêm này, tôi mới hiểu tất cả chỉ là cách để thể hiện cuộc sống. Thật ra quán bar ko xấu, chỉ là do những người đến quán bar với mục đích ko tốt, cho nên đã vô tình đem lại cái danh tiếng ko lành mạnh cho nó. Còn những người chủ và người làm của quán bar, nhiều lúc đồng tiền có sức mạnh quá khủng khiếp với họ, khiến họ ko ngần ngại mà bán linh hồn cho quỉ dữ. Điều này, thật ra chẳng có thể trách ai, chỉ có thể trách mình đã qúa thiếu bản lĩnh mà thôi. Mà cái thứ bản lĩnh xa xỉ ấy, trong cuộc sống ban đêm này ko giúp họ có được miếng cơm manh áo, càng có bản lĩnh thì bạn lại càng bị loại trừ.

Ở đây, tôi quen Fly. Có nhiều lúc cô ấy xuất hiện ở quán liên tiếp, nhưng cũng có lúc cô ấy chẳng đến lần nào. Fly là 1 cô gái đẹp – 1 vẻ đẹp đầy hoang dại và cá tính, trên khuôn mặt của cô ấy lúc nào cũng tràn ngập nét bất cần. Đàn ông đến đây mê cô ấy như điếu đổ sau mỗi điệu nhảy của cô ấy, nhưng lại chẳng 1 ai có thể nắm bắt được trái tim của cô ấy. Cô ấy vờn họ cứ như thể cái cách mèo vờn chuột vậy. Cô ấy chưa bao giờ nhận lời yêu họ nhưng cũng chẳng lên tiếng từ chối họ bao giờ. Lúc nào cô ấy cũng chỉ dành cho họ những ánh nhìn hời hợt, nụ cười nửa miệng. Fly rất ít nói, gần như là cô ấy ko nói, cô ấy lúc nào cũng chỉ ngồi lặng lẽ 1 góc hút thuốc và nhìn mọi người qua lại. Đã nhiều lần tôi hỏi cô ấy tại sao cô ấy ko về nhà, cô ây nói rằng cô ấy ko có nhà. Tôi lại hỏi thế sao lại chọn đến đây, cô ấy lại trả lời rằng vì ở đây có nhiều người.

Như thế đấy, trong cuộc sống của bạn, đã có lúc bạn gặp phải những con người kì lạ như thế, chính vì họ kì lạ nên chẳng bao giờ bạn sẽ quên được họ mặc cho lý trí của bạn đã cho rằng bạn đã quên họ. Rất nhiều năm sau khi nhớ lại, tôi vẫn ko quên được vẻ mặt bất cần và nụ cười nửa miệng của cô ấy. Nó có 1 chút gì đó xót xa, đáng thương hơn là thích thú. 

Fly đã ko đến nữa, kể từ sau vụ có 1 anh chàng trông thư sinh, trắng trẻo đến tìm cô ấy. Có lẽ là cô ấy đã trở về với cuộc sống ban ngày của mình. Cuộc sống ban đêm và cuộc sống ban ngày vốn dĩ chẳng có gì khác nhau, nó đều ồn ào và bận rộn, ấy thế nhưng, tất cả những ồn ào của cuộc sống ban đêm đều là giả tạo, tất cả đều ko có sắc màu…
Công việc của tôi vẫn cứ tiếp diễn như thế cho đến 1 ngày…tôi lại gặp anh ta… 

Nếu đã ko gặp thì sẽ là ko gặp, nhưng nếu đã là gặp rồi, thì rất nhiều lần sau đó sẽ lại gặp lại.

Tối hôm đó, có 1 vị khách ngoan cố cứ muốn mời rượu tôi. Tôi tìm cách khước từ mãi mà ko được. Ông chủ nháy mắt ra hiệu cho tôi uống ly rượu đó, từ trước tới giờ tôi nào có biết uống rượu, nhưng ko muốn làm hỏng hòa khí trong quán, đành nhắm mắt uống hết 1 hơi. Ai ngờ, sau cái điệu cười khàkhà man rợ, lão già ấy lại bắt tôi uống thêm 2 ly nữa. Rượu chưa kịp xuống dạ dày, tôi đã thấy nóng ran cả người. Loại rượu này có độ cồn quá cao. Tôi bắt đầu thấy hơi chuếnh choáng, đầu óc quay cuồng. Thật ko còn gì xui xẻo hơn, gã mời tôi 3 ly, tôi mới uống được có 2, còn 1 ly nữa..hjx.. Đang tần ngần ko biết nên đối phó với ly thứ 3 ra sao, thì có 1 ai đó nhào tới giành mạnh lấy chiếc ly trên tay tôi, rượu sánh cả ra ngoài..

– Ly này để tôi uống thay cho cô ấy…

Mơ hồ, tôi ngơ ngác quay lên nhìn người đó, nhưng chịu… chẳng biết đó là ai nữa…Người trước mặt cứ như có thuật phân thân, chỉ trong 2 cái chớp mắt, anh ta đã biến thành cả chục người… ÔI ÔI hoa mắt quá… Đôi chân ko trụ được nữa, tôi lịm hẳn đi trong vòng tay của người đó. Người đó là ai, tôi ko biết… thế nhưng, cảm giác bên cạnh người đó thì quả thật quá quen thuộc…An toàn và ấm áp…

 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Đời Sống – Tổng Hợp
Ngôi Sao – Showbiz
Tin Sock – Tin Hot
Game kinh điển:
loading...